Ấm lòng người cán bộ khu phố gần dân, hết lòng vì chính sách an sinh.

12/11/2025 09:52 AM


Giữa nhịp sống bình dị của khu phố 2, phường Đạo Thạnh, có một người phụ nữ vẫn ngày ngày âm thầm đi khắp từng ngõ nhỏ, ghé từng mái nhà, mang theo những điều tử tế bền bỉ như chính nhịp bước của mình. Đó là cô Nguyễn Thị Ái Lan, Phó Trưởng Khu phố, người đã gắn bó với công tác vận động tuyên truyền từ năm 2010 đến nay. Mười lăm năm không phải là quãng thời gian ngắn, nhưng điều khiến hành trình ấy luôn chảy mãi là tấm lòng gần dân, thương dân và vì dân của cô.

Bàn làm việc tại khu phố luôn gọn gàng ngăn nắp với những tờ khai TK1-TS của người dân tham gia 

       Cô Lan hiểu rằng, người dân không chỉ cần nghe chính sách, họ cần được chia sẻ, được giải thích bằng sự thấu cảm. Vì vậy, cô không chỉ nói bằng câu chữ, cô nói bằng ánh mắt hiền, bằng giọng chậm rãi, bằng sự kiên trì nhẹ nhàng. Cô nói về tấm thẻ bảo hiểm y tế như chiếc áo mưa che cơn bão bệnh tật, và việc tham gia bảo hiểm xã hội tự nguyện như điểm tựa bình yên khi tuổi già tìm đến. Những lời nói ấy không vội vàng, nhưng thấm dần vào lòng người nghe.

        Mỗi tháng, cô vận động từ 10 đến 15 người tham gia BHXH tự nguyện mới; riêng trong năm vừa rồi, cô đã vận động 411 thẻ BHYT mới. Tính đến nay, nhờ sự kiên trì của cô, đã có 245 người tham gia BHXH tự nguyện và 4.620 người tham gia BHYT. Đó không chỉ là con số, mà là 245 cuộc đời có lương hưu để tự chủ khi về già, là 4.620 tấm thẻ giúp người dân không chao đảo khi bệnh tật gọi tên. 

Cô cần mẫn chăm chỉ tuyên truyền, vận động từng người, từng nhà

        Nhưng đẹp nhất ở cô Lan không nằm ở kết quả, mà nằm ở cách cô gieo từng mầm yêu thương. Với những người lao động khó khăn, cô động viên họ đóng từng ba tháng để không gián đoạn. Với cụ già neo đơn, người bán vé số, người không có điều kiện tham gia BHYT, cô tìm mạnh thường quân hỗ trợ, để họ không phải đối diện bệnh tật một mình. Cô còn vận động cả người thân của các hộ dân trong khu phố tham gia BHYT, BHXH tự nguyện, bởi cô tin rằng: khi yêu thương lan ra, quyền lợi cũng được nối dài.

        Những việc cô làm không ồn ào. Không cần lời khen. Không đợi được nhắc đến. Nhưng trong lòng người dân nơi này, cô đã thành một chỗ dựa quen thuộc. Mỗi khi nhắc đến cô, người ta nhớ dáng nhỏ nhắn nhưng bước đi vững vàng; nhớ nụ cười hiền; nhớ ánh mắt luôn ấm. Người ta nhớ vì cô không làm để được biết đến, mà được biết đến vì cô đã làm bằng cả trái tim. 

Dáng đi thân quen len lỏi qua từng con xóm nhỏ

         Mỗi khu phố đều cần một người như thế – một người bước cùng dân, không trước để dẫn, không sau để đẩy, mà đi cạnh, chậm rãi và bền bỉ. Ở khu phố 2, người đó là cô Nguyễn Thị Ái Lan. Cô không trao điều lớn lao, cô trao niềm an yên lâu dài, trao điểm tựa khi tuổi già đến, trao tình thương biết nghĩ cho người khác trước cả chính mình. Vì vậy, mỗi lần nhắc đến cô, người ta không chỉ gọi tên một cán bộ khu phố — mà gọi tên người đã giữ lửa yêu thương trong cộng đồng./.

Hồng Loan_Tuyên truyền